Căn nhà tình thương nằm sâu trong con hẻm tuyến phố 21, xã 8, huyện Gò Vấp là nơi trú ngụ của cụ Nguyễn Văn Chúm (98 tuổi) cùng nhì người con gái.
Xuất hiện tại Hà Đông nhưng vào Sài Gòn thành lập công ty từ những năm 1954, cụ Chúm lấy thê thiếp và có được 3 người con nhưng ít lâu sau thê thiếp cụ mất, đứa nam nhi độc nhất của cụ vì bệnh tật cũng đã ra đi.
 |
| Hàng ngày cụ Chúm phải lội bộ hàng cây số để bánh từng đòn bánh tét, bánh giò |
Niềm yên ủi lớn nhất của thế cục cụ chính là nhị người con gái, nhưng oái oăm thay, cả nhị đều bị bệnh từ nhỏ bé. Người con gái lớn bị thần kinh nhẹ, chẳng thể lao động, còn người con thứ nhì bị câm điếc bẩm sinh. Một bản thân mình cụ phải vất vả mưu sinh cho cơm ngày ba bữa.
Dẫu đã ở cái tuổi gần đất xa trời nhưng hàng ngày cụ Chúm vẫn lặn lội xách nhị giỏ bánh trĩu nặng để đi khắp các con hẻm để bán từng đòn bánh tét, bánh giò. Từ 5 giờ sáng, cụ đã phải thức dậy, đi ra chợ để tìm chút rau, miếng giết mổ để cho nhì đứa con ở nhà rồi xách hai giỏ bánh của chính mình đi bán.
 |
| Giỏ bánh tét nặng trĩu là cần câu cơm cho cả mái nhà cụ |
Do tuổi cao, sức yếu, đi được một đoạn bé dại cụ lại phải dừng chân để nghỉ mệt, rộng rãi hôm đau nhức chân, cụ Chúm vẫn phải gắng gượng để đi bán bánh vì cụ biết, giả dụ cụ không đi bán thì cả gia đình cụ sẽ phải nhịn đói cả ngày.
Cụ nghẹn ngào san sẻ: “Đi bán vất vả lắm, bán trong khoảng sáng đến tối có hôm không hết bánh, phải đem về nhà ăn thay cơm. Mà ông già yếu rồi, không bán bánh thì nhân thức làm gì. Chỉ tội cho hai đứa con, ông mà chết đi sao tụi nó sống nổi”.
 |
| Số tiền nhận sau mỗi ngày chỉ đủ cho cụ và nhì con được cơm no ngày ba bữa |
Mỗi ngày, cụ Chúm kiếm các con phố khoảng 80 ngàn đồng từ việc bánh bánh dạo. Số tiền ít ỏi đó chỉ đủ cụ cùng hai người con sinh sống qua ngày. Chị Tô Thị Thanh Trang (láng giềng) cho nhân thức: “Ông cụ khổ thân lắm, đã già tương tự rồi mà còn phải đi bán bánh nuôi con. Bà con ở đây người nào cũng thương quý cụ. Nhưng ngặt nỗi đều là dân lao động, đâu có tiền mà biếu cụ, chỉ mua cho cụ vài đòn bánh tét, bánh giò để giúp sức cụ thôi”.
 |
| Niềm vui nhân từ của cụ Chúm dù cho cuộc sống của cụ còn chạm chán phổ biến gian truân |
Dù cuộc sống còn lắm bề bộn, khó nhọc nhưng đối với cụ Chúm, mỗi ngày còn đi bán được là ngày đó mái nhà cụ không hề đói. Cụ bảo: “Mình đâu có muốn hai đứa con tương tự, giờ thì phải ráng mà nuôi chúng, sống được với chúng ngày nào hay ngày đó”.
Có lẽ, niềm êm ấm nhất đối với cụ Chúm lúc này là được sống cùng nhì đứa con gái đáng thương của chính mình. Hi vọng với sự sáng sủa, niềm tin tham gia cuộc sống sẽ giúp mái ấm cụ vượt qua những nhọc nhằn để tiếp tục cuộc sống.
Xem tại: váy ngủ gợi cảm giá rẻ
0 nhận xét:
Đăng nhận xét