Sống chật vật trong căn phòng nhỏ bé đã xuống cấp tại số 122/41/1, phổ biến cư Trúc Giang, thị xã 4, TP.HCM, 2 bà cụ ở cái tuổi gần đất xa trời chỉ nhân thức nương tựa tham gia nhau qua những 04 tuần ngày cơ cực.
Sinh ra và lớn lên trong một mái nhà không hoàn toản, bác mẹ chia tay nhau, cụ Đông theo mẹ ra Bắc tậu kế sinh nhai, sau đó cưới chồng tại Lạng Sơn, còn cụ Nuôi cùng người bố, đi làm công, giúp việc ở Sài Gòn. Sau mấy chục năm cách biệt, cụ Đông bị gia đình hất hủi nên đã lầm lũi trở lại Sài Gòn. Như sự xếp đặt của số mệnh, hai chị em cụ chạm mặt lại nhau tại đây với niềm vui vẻ vỡ lẽ òa. Nhưng cực khổ thay, nụ cười ấy chưa được bao lâu thì cụ Đông bị tâm thần, suốt ngày lang thang khắp nơi, hơn 3 năm nay thì cụ bệnh nặng, chỉ nằm một chỗ, không nói năng được gì.
| Hàng ngày, cụ Nuôi phải chăm sóc từng bữa ăn, giấc ngủ cho cụ Đông |
Căn nhà hẹp chỉ toàn diện cho người chị đau tí hon có chỗ nằm tạm thời, mọi sinh hoạt trong mái ấm một tay cụ Nuôi siêng năng toan lo từng bữa ăn, giấc ngủ cho chị. Có khi cụ Đông không chịu tắm và mặc quần áo, cụ Nuôi chỉ còn bí quyết vắt khăn lau khắp người rồi lấy mền quấn chị lại. Lắm lúc bất lực vì sự chống đối của chị, cụ Nuôi chỉ biết nhìn chị mà khóc.
| Những lúc cụ Đông không chịu thưởng thức, cụ Nuôi chỉ nhân thức ngồi 1 góc bi hùng khóc |
“Cực nhất là khi chị ấy ăn cả phân của mình, bà lại phải móc họng, lôi những thứ cặn buồn bực ấy ra. Giờ chỉ còn có hai chị em, có đau khổ mấy bà cũng chịu được, chỉ mong chị mạnh bạo để sống cùng bản thân mình. Lỡ mà bà có đi trước, không nhân thức chị phải sống sao…”, cụ Nuôi nói trong nghẹn ngào.
Dù sức khỏe đã yếu nhưng hàng ngày, cụ Nuôi vẫn chập chững bước xuống bậc cầu thang của thông thường cư để đi chợ tìm đồ nấu cháo cho chị. Thấy cảnh ngộ của nhị cụ, những người láng giềng sống bao quanh không khỏi xúc động.
| Căn nhà chật hẹp là nơi sinh sống của nhị bà cụ ở cái tuổi xế chiều |
Cô Nguyễn Thị Hạnh, sống trong bình thường cư Trúc Giang tâm sự: “Nhì cụ khổ lắm, con cháu thì không có, chỉ biết nương tựa vào nhau. Những người ở đây cũng hay ghé thăm, chuyện trò với cụ để cụ đỡ tủi. Cụ có nhờ cái gì thì giúp, lỡ có chuyện gì bất trắc thì còn đến kịp”.
Giữa cái nắng gay gắt của Sài Gòn, trong căn phòng ọp ẹp, cụ Nuôi vẫn chịu khó đút cho chị từng thìa thức ăn, giặt khăn ướt lau người cho chị. Còn người chị thì chỉ biết ú ớ, nhìn em.
| Thấy hoàn cảnh đáng thương của nhì cụ, phổ biến người láng giềng cũng thường xuyên tới thăm hỏi, giúp sức |
Hãn hữu một vài nhà hảo tâm nhân thức được tình cảnh neo bấn của nhị cụ đã sắm tới giúp sức nhì cụ. Của ít, lòng phổ thông nhưng trung thành giữa nhân loại với nhân loại thật đáng quý biết bao.
Cô Bùi Kim Hiệp, ngụ Q.Bình Tân chia sớt: “Tôi cũng mới biết hoàn cảnh của 2 cụ thôi, thấy người ta già yếu quá rồi, mình không trợ giúp gấp biết đâu không kịp nên tranh thủ tậu đến giúp đỡ. Cô thấy hai cụ khổ quá, cô không dám hứa hẹn trước những việc cô chưa làm nhưng ví như còn sức khỏe, có vấn đề kiện cô sẽ nhiều lần tới thăm nhì cụ”.
| Dù đã già yếu nhưng giờ đây cụ Nuôi phải gắng gượng để săn sóc cho cả người chị của chính mình |
Thấy hoàn cảnh quá ngặt nghèo, chính quyền địa phương phổ thông lần bắt buộc đưa hai cụ vào viện dưỡng lão nhưng cụ Nuôi một mực thoái thác. Cụ không lo chị không được săn sóc cẩn thận, không có hơi ấm tình thương của giọt máu huyết hệ còn lại trên cõi đời này mà vì một lí do thật cảm động. “Bà sợ lại lạc mất chị như mấy chục năm trời xa vắng, có còn bao lăm ngày để thân cận chị chính mình đâu”, cụ Nuôi tỏ bày.
Sống một chính mình tuổi già đã cực, đem người chị yếu đuối bệnh tật về ở cùng gánh nặng trên đôi vai cụ Nuôi lại càng thêm chồng chất. Nhưng có nhẽ hơi ấm tình thương, sự chịu thương cần mẫn đã giúp cụ Nuôi quên đi bao nỗi bi tráng tủi, nhọc nhằn cùng dìu dắt chị sung sướng sống tiếp những bốn tuần ngày cuối đời.
Văn Tiên
Có thể bạn quan tâm: váy ngủ gợi cảm tphcm
0 nhận xét:
Đăng nhận xét