Bữa cơm có cả gia đình là quá xa xỉ với người phụ nữ này

Người đàn bà có gương mặt đẹp như hoa mang quân hàm Thiếu tá Phạm Vũ Bình, là Trợ lý Công đoàn – Thiếu nữ của Binh chủng đặc công thoáng phút nghẹn ngào khi nhắc tới nỗi thiếu vắng chồng ở gia đình nhỏ xíu trong phổ quát năm qua. Gương mặt mộc mạc, không chút son phấn nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp nhân từ, ánh mắt kiên cường và một nghị lực đã giấu kì khôi của người hoàng hậu có chồng cũng là quân nhân đặc công.

“Là bà xã chồng đến nay đã tròn 20 năm, nhưng để tính dồn lại thì tôi và anh ấy có 6 cái Tết được cùng nhau ở nhà” – chị Bình tỏ bày. Chị cho nhân thức, ngay dịp Tết năm 2016 vừa qua, 2 hậu phi chồng chị bị trùng lịch trực ở tổ chức, anh trực ở đơn vị Bình Dương, chị ở đơn vị Hà Nội, nên chẳng có bí quyết nào khác là chị giao nhiệm vụ cho cậu con lớn ở nhà thay mẹ nấu cơm cúng 30 Tết và ngày 1 Tết gia tiên.

Chồng chị, anh Đặng Quý Dương, Trung tá, tham mưu phó Lữ đoàn đặc công 429, cứ khoảng vài 3 tháng mới về thăm nhà 1 lần. Con gái chị có lần vui sướng ấp ủ cũ kĩ ba thủ thỉ: “Ba ơi, con chỉ muốn ba đưa con tới trường 1 lần để cô giáo và người mua ở lớp con biết mặt ba…”. Nghe con nói hoài vọng tưởng như rất dễ chơi ấy, nhưng chưa bao giờ anh khiến được cho con. Vì khi được về phép tham gia cuối chiều thứ 6, thì nửa đêm anh mới về đến nhà, chiều chủ nhật, anh lại khởi hành về doanh nghiệp, khoảng thời gian anh ở nhà đều là ngoài giờ tới trường của các con.

Với chị Bình, mỗi khi về tới nhà, trút bỏ bộ binh phục của quân nhân đặc công trên người, chị ngay ngay lập tức khoác lên bản thân trọng trách của một người vừa làm bố, vừa khiến cho mẹ.

chibinh.jpg
 Thiếu tá Phạm Vũ Bình mỗi khi về đến nhà, trút bỏ bộ quân phục, chị ngay tức thời khoác lên chính mình trọng trách của người vừa làm cha, vừa làm cho mẹ.

Thiếu tá Bình cười nhẹ nhàng: “Lúc trước, anh Dương nhà tôi đóng quân ở Lữ đoàn 113, chỉ bí quyết nhà 2 km, nhưng gần như Tết năm nào cũng chỉ có 3 mẹ con đón Tết với nhau. Anh lúc đó liên tiếp phải trực chiến, chẳng thể chạy về nhà dù chỉ mươi phút”. Mấy năm vừa mới đây, anh được tổ chức thuyên chuyển công tác vào Bình Dương, may lắm một số 3 bốn tuần anh được lép về thăm nhà một lần vào ngày cuối tuần. 

Hồi các con còn bé nhỏ, khi con gái thứ 2 mới 1 - 2 tuổi, phụ thâńu nhiều lần phải đi bệnh viện cấp cứu. Con phải nằm viện lâu quá, chồng cũng không thể nghỉ phép, vì doanh nghiệp chỉ tạo điều kiện cho hậu phi nghỉ chăm con ốm. Cho nên, có lúc chị phải thuê phòng dịch vụ để đưa cậu con lớn tới ăn ngủ ở bệnh viện cùng mẹ, vì ở nhà không nhờ được khách hàng nào trông con giúp trong thời điểm lâu như vậy. Còn anh, dù rất thương thê thiếp con thì cũng phải một số ngày mới chạy ào tới bệnh viện ghé thăm con khoảnh khắc rồi về tổ chức ngay.

Không ít lần, con bé nặng, mẹ con chị tự bế nhau đi bệnh viện, khi nào khỏi lại bế con về nhà, anh vẫn chưa kịp tới thăm con. “Nhưng đó chưa phải lúc tôi cảm thấy tủi thân nhất. Mà đó là lần 3 mẹ con đi xe khách về quê anh ở Nam Định ăn Tết. Tôi bế con gái nhỏ bé và ấp ủ một bọc đồ, còn cậu con lớn cũng cố xách giúp mẹ túi đồ khác. Lốc thốc xuống xe, rồi lại lên xe mấy chặng mới về tới quê, có người thân xe thắc mắc: “Ôi chị kia, sao không có chồng mà đẻ đến 2 con cơ à?”. Lúc đó sao mà tủi thân quá, cổ lỗ tôi cứ nghẹn đắng, chỉ muốn khóc mà không dám khóc…” – chị Bình nghẹn ngào nhớ lại.

“Tôi cứ tự cổ vũ bản thân hết lần này đến lần khác rằng, mình vẫn vui vẻ hơn những người bà xã bộ đội khác. Chồng họ đóng quân ở biên thuỳ, hải đảo, cả năm họ chưa gặp mặt nhau. Có chị, chồng đi mãi… không về. Tôi cứ nhìn tham gia gương chị em như thế để tiếp tục vươn lên”.

Chị khoe, hên là anh vừa được công ty cho chuyển công việc ra Bắc để gần bà xã con hơn. 2 con ngoan, biết thương mẹ và tự lập từ nhỏ tuổi. Năm nay nam nhi lớn học lớp 12, con gái gầy lên lớp 9. Mặc dầu phải đảm đương khối lượng công tác khá lớn của Binh chủng giao, thậm chí chị phải đi công tác đa dạng nơi, có đợt chị đi Trường Sa 2-3 bốn tuần, có lần thì 1 – 2 tuần, chị đều nhờ 2 bà nội, ngoại hỗ trợ. Giả dụ không được thì 2 con tự ở nhà trông nhau, tự giác học bài.

Thiếu tá Bình tâm can: “Là đàn bà đặc công, để kết thúc hầu hết nhiệm vụ được giao, chị em chúng tôi bạn nào cũng phải vũ trang cho mình một nghị lực phi thường. Nghị lực và điểm tựa của chị em bắt đầu từ các con, và tương lai của chị em là sự phát hành của chồng, để các anh lặng tâm công việc. Xác định rõ như vậy, chúng tôi thấy sự hy sinh của bản thân dẫu thầm lặng nhưng có nghĩa”.

Cẩm Na


Đọc thêm: váy ngủ gợi cảm vera
Share on Google Plus
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét