“Tôi ngấc đầu lên và nhìn thấy rằng tôi sẽ phải tiếp diễn hành trình này một mình” - bà Josemary nhớ lại. Bà Gomes là một trong số đông đảo thiếu phụ ở Brazil đang phải một bản thân nuôi dưỡng những đứa con bị tác động bởi virus Zika. Đây có thể là những người chưa từng kết duyên hoặc cũng có thể là những người phụ nữ từng kết hôn nhưng bị chồng bỏ vì xuất hiện những đứa con dị tật. Họ phải chịu đựng những sức ép về mặt tinh thần, gánh nặng kinh tế và chịu sự nhòm ngó của những người khác trong đồng đội.
“Chúng tôi cho rằng những người con trai rất khó khăn ưng ý chuyện này!” - Simone Jordao, chủ tịch trung tâm yếu tố trị trẻ em bị dị tật ở Brazil cho biết - “Ban sơ họ có nỗ lực, nhưng sau đó họ cảm thấy mệt mỏi và quyết định rời bỏ gia đình. Những người thanh nữ bị bỏ lại một bản thân mình, họ thực sự cần tất cả sự cung cấp”. Trước khi gặp gỡ cha của Gilberto, bà Gomes, 34 tuổi, đang tự bản thân mình nuôi dưỡng 4 cậu đại trượng phu. Bà cho rằng người đàn ông này sẽ giúp bà chú tâm các con. Thế nhưng, khi bà mang thai, người nam nhi đó mới nói với bà rằng ông ta đã kết duyên. Hãn hữu, ông ta gửi tiền để giúp bà trang trải chi phí. Khi đau đẻ, bà phải tự chính mình đón ô tô buýt tới bệnh viện Phụ sản. Chuyến ô tô buýt kéo dài một tiếng đồng hồ. Sau khi bà sinh, bác bỏ sĩ đã tới và đặt gần như câu hỏi cho bà. Chưng sĩ nói rằng đầu thằng tí hon quá nhỏ nhắn so với kích cỡ thân thể. Thằng nhỏ xíu đang có các triệu chứng của Zika. Bà đã nghĩ rằng chưng sĩ nhầm. Những kỳ rà soát trong thời kỳ mang thai của bà không cho thấy bất kỳ tín hiệu nào bất thường. Bà gọi điện cho phụ thân của đứa nhỏ bé, người đại trượng phu này đã không chịu bằng lòng. Bà cũng không dám tin tham gia nhân tố này. Những người có dị tật ở Brazil thường bị kỳ thị, khác biệt ở những vùng đất còn nghèo đói và cổ hủ hủ như nơi bà đang sống, người ta nghĩ là những đứa trẻ đầu nhỏ xíu đều bị “quỷ ám”. Sau đó, người con trai không còn gửi tiền trợ cấp cho mẹ con bà nữa. Bà yêu cầu phải biến thành “người mẹ chiến binh”. Gilberto giờ đã gần 8 tháng tuổi, chậm sản xuất và thường xuyên khóc. Những lúc phải vào bếp, bà thường giao thằng bé dại cho Marcos, cậu con trai 9 tuổi.
Trước khi sinh Gilberto, bà Gomes nấu ăn và lau dọn ở một nhà hàng. Hiện tại, nguồn thu nhập duy nhất của bà là khoản tiền cung cấp hằng tháng của Chính phủ bỏ ra cho những mái ấm có năng lực tài chính thấp. Bà được nhận khoảng 130 USD Mỹ mỗi tháng. Bà phải ngủ thông thường với các con vì không có đủ giường. Họ không có vấn đề hòa, không có nước uống. Muỗi bay khắp nơi. “Thi thoảng, tôi cũng muốn dọn ra khỏi nơi này. Nhưng tiền thuê nhà ở đây khá rẻ, chưa đến 40 đô la Mỹ Mỹ một 04 tuần”. Bệnh viện động viên bà Gomes đăng ký kiếm được trợ cấp dành cho các mái nhà có con bị dị tật. Thế nhưng, công đoạn hoàn thành thủ tục cũng khá phức tạp và bà đang phải chỉnh sửa một lỗi sai bé bỏng trên giấy khai sinh của một cậu đại trượng phu. Khi bà hết tiền, bà xin bỉm và sữa tắm cho em gầy ở phòng dự trữ của bệnh viện. Trong khoảng khi dịch Zika mở đầu, đa số người đã quyết định quyên góp. Bà đã từng cảm thấy hổ thẹn khi cầu tới sự trợ giúp của người khác. Thế nhưng hiện nay, bà nói, bà sẵn sàng nhờ vả bất kỳ người nào. “Tôi là bố của Gilberto” - bà nói - “Giờ tôi vừa là bố, vừa là mẹ của thằng nhỏ bé”.
Bà Gomes phải thức dậy mỗi sáng lúc 3h45. Bà thay đồ và cho Gilberto ăn trong bóng tối, để lại giải khát trên mặt bàn cho những cậu đại trượng phu còn lại trước khi đón chuyến xe không lấy phí để tới bệnh viện Pedro. Bà Gomes cùng với hầu hết bà mẹ khác đưa con tới để nhập cuộc các buổi trả lời tâm lý, giải đáp trị liệu. Những người thân phụ không bao giờ hiện ra. Chuyên gia tâm lý Jacqueline Loureiro nói rằng, trong số hơn 40 người thiếu nữ bà đang cung cấp tư vấn, có đến hơn 30 người không thu được bất cứ sự cung cấp nào về mặt tài chính hay ý thức từ bố của đứa trẻ.
Thùy Dung
Theo Los Angeles Times
Xem tại: váy ngủ gợi cảm tphcm
0 nhận xét:
Đăng nhận xét