Đi Thái học thiền có gì vui

Mong muốn lớn nhất của bản thân mình là hai nơi mà anh bạn Hàn Quốc nghe xong xuôi muốn bất tỉnh: Sri Lanka và Bangladesh. Nhưng thời điểm nghỉ không đủ mà bản thân thì không thích đi kiểu cưỡi ngựa xem hoa nên quyết định học thiền.

Tại sao qua Thái mà không ở vietnam? Sao bi thiết ai oán là đi nước ngoài. Không hề bản thân mình có "nỗi bi ai thanh lịch và lộng lẫy” như một chị bạn ghẹo hay mình sính ngoại đâu. Chính mình rất thân một sư cô người Thái, cô luôn động viên chính mình học thiền nên vốn dĩ trong lòng rất muốn qua đây. Với lại ở vietnam nghe đâu phải đạt yêu cầu trong khoảng mấy 04 tuần mới có chỗ. Và chính mình đi Chiang Mai, nơi mà bà con ưu ái đặt cho cái tên “ Đóa hồng phương Bắc của Thái Lan” vì cảnh đẹp nhưng chính mình thì tới để học thiền.

14572880_1217013188319248_2171449605608206015_n.jpg

Dò trên quyển Lonely Planet ( chiến hữu chẳng thể rời trên những chặng tuyến phố xa), hai tên Việt Nam lót tót đón tuk tuk tới một ngôi chùa tên là Suan Dok, nơi có những khóa thiền được đánh giá rất cao. Chính mình đăng ký học với mua bộ đồ đồng phục giá khoảng 200 ngàn VNĐ, rất là rẻ ha. Ngoài ra đó, cũng đóng một khoản tiền bé dại cho chùa về chi tiêu ăn ở, xe đưa rước qua chỗ học thiền… Chừng mực khoảng 150 ngàn đồng/ ngày. Nói thông thường rất là rẻ. Nhóm mình hơn 20 người tới trong khoảng đủ các nước, chủ yếu là châu Âu và Mỹ. Trọng tâm thiền bí quyết chùa khoảng 30 km, xung quanh đồng không mông hiu quạnh nên rất yên ổn tĩnh vắng tanh. Chương trình thì hay quá chừng hay, nghiêm trang, bài phiên bản và tâm lý. Bản thân học được phần nhiều ở đây.

Giờ hết tu rồi nên kể mấy chuyện mang tính è cổ gian xíu.

Một trong những vấn đề bản thân mình thích nhất ở khóa học này là nhà sư chỉ dẫn. Thầy 35 tuổi, phong thái đĩnh đạc, thư thả thong dong, niềm vui thiền hòa, giọng nói ấm áp. Khi dân chúng nhắm mắt xuôi tay lại để thiền, thầy không nói nhiều chỉ một số câu dặn dò: “Don’t worry anything. Don’t worry anything”. Giống như thôi miên, tự nhiên thấy bản thân mình như bỏ được gánh nặng ngàn cân. Có cô người Mỹ kia còn khóc tỉ ti khi tâm can nữa. Ngoài hướng dẫn về thiền (ngồi, đứng, đi, nằm, ăn), thầy còn bỏ ra những buổi rỉ tai về cuộc sống. Làm thế nào để vui vẻ, ý nghĩa cuộc sống là gì, cách thức kiểm soát xúc cảm và cơn giận…Thầy vừa thông thái vừa thật tâm, khiêm tốn và thấu nắm bắt. Nói thông thường là quá mức độ thích khóa học này và thích thầy.

Xong khóa căn bản ở đây, ghiền học thiền nên bản thân nhất mực không đi chơi đâu hết mà mua chỗ khác học tiếp. Chỗ mới là một ngôi chùa nằm giữa rừng, chùa cổ điển hơn 700 năm tuổi lại đẹp. Chương trình học cũng thích hợp với thời điểm còn lại của bản thân mình.

14516385_1217013921652508_5655057937067481459_n.jpg
14519868_1217013234985910_4519968210166367109_n.jpg

Bản thân thích tất cả mọi thứ ở nơi, trong khoảng khu rừng, cái phòng bé nhỏ với cái mền tí đỉnh cùng cái nệm mỏng te mà buổi tối ngủ lạnh ơi là lạnh, tới chỗ ngồi thiền giản dị giữa rừng…Trong ngày còn có tiết mục nhì lần quét sân chùa nữa. Cảm giác quét lá rừng và những bông hoa rừng rơi rụng lở tở trong gió thu hút lắm. Thiệt luôn!

Chỉ có mỗi một nhân tố hổng thích lắm là về… sư thầy hướng dẫn. Nói đáng ra là thầy hổng có thích mình.

Ngay trong khoảng đầu chạm mặt, chính mình cúi đầu chào thầy chẳng thèm ừ hay cười. Tưởng lúc đầu vậy thôi, ai ngờ cả ngày thầy cũng hổng thèm đoái hoài nhìn ngó gì tới nhị đứa Việt Nam này. Thầy chỉ vô cùng sung sướng và thân mật với mấy bạn châu Âu tóc vàng mắt xanh da trắng. Thậm chí bản thân tình cờ đứng bên cạnh thầy nhiếp ảnh, thầy xua tay bảo đi chỗ khác, thầy hổng có đứng kế nữ. Thật tình! Đức Dalai Lama đáng kính còn ấp ôm gần như quần chúng nữa là. Thầy dạy thiền mà tâm hông có tĩnh. Bữa kia đang giảng dạy ý nghĩa của thiền thì mấy chiếc tàu bay bay qua bay lại rầm rĩ, bực quá thầy nhăn nhó loàn xạ. Hic hic. Thầy phân biệt đối xử tới nỗi chẳng thèm hướng dẫn bản thân mình phương pháp thiền mà tập trung kèm cặp mấy bạn Hà Lan, Na Uy. Chưa kể thầy còn ..."sát sinh" vì đập muỗi nữa. Nói giỡn thôi vì mình cũng đập mấy con, bị anh chàng Na Uy bắt chạm chán quả tang kêu chính mình lên chánh điện quỳ sám ăn năn.

Ảm đạm với lại “ bất mãn” thầy, mình định nghỉ tu, về chùa gần nơi nghỉ ngơi tự thực hiện vì đã học được khả năng thiền. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, thấy không nên vì bất kỳ khách hàng nào mà tác động mục đích chuyến đi nên ở lại tiếp. Đả thông lối suy nghĩ rồi nên học rất vui. Tới ngày về, bản thân về chung với bạn Na Uy. Thầy gọi bạn ấy lên chánh điện tặng một chiếc vòng tết bằng chỉ, biểu trưng cho sự bình an hên của nhà chùa. Chắc cũng áy náy hay sao á, thầy cũng đem xuống cho mình một chiếc như “ thí cô hồn” á. Đùa thôi. Mình vẫn trân trọng kiếm được và thật tình cảm ơn thầy vì ít rộng rãi cũng học được những vấn đề mới.

Bản thân nghĩ về lý do bị phân biệt đối xử. Có lẽ bản thân là dân Việt Nam nên bị “khi dễ”. Cũng có thể do mình mặc đồng phục thiền của một chùa khác vì thế thầy hổng có thích. Kì vọng một số năm nữa thầy sẽ chững chạc và điềm tĩnh hơn, bỏ được cái tâm phân biệt. Dù sao thì thầy cũng là một người phổ biến và đang trên phố tu thôi.

Nên đức Phật mới có câu: “Tin tham gia đạo Phật chứ chẳng hề những người theo đạo Phật”. Thậm chí, với giáo lý của mình, đức Phật còn bảo: “Đừng vội tin những gì ta nói chỉ vì lòng kính trọng ta. Hãy tự mình kiểm chứng”.

Túm lại là:

"Ở đời muôn sự hãy tùy duyên
Đói tới thì ăn, mệt ngủ liền 
Có báu trong nhà, thôi đừng kiếm
Vô tâm đối cảnh, hỏi chi thiền" (Thơ của nhà vua Trằn Nhân Tôn)

Tú Bé bỏng Nguyễn Tú
Facebook


Có thể bạn quan tâm: váy ngủ gợi cảm hà nội
Share on Google Plus
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét