Cơn mưa rừng hốt nhiên đổ ập xuống trong đêm làm cho ai trong đoàn leo núi Pu Si Lung cũng cực kì khiếp sợ. Vượt dốc 3 tiếng là một lần thử lửa “nặng ký” nhất cho những kẻ thích chuộng di dịch.
| Vượt dốc 3 mang tai mang tiếng hành trình cực kì thú vị bởi những cung bậc xúc cảm mà người leo núi trải qua |
“Đảo ngũ” liệt truyện
Đêm đầu tiên leo Pu Đắm đuối Lung, chúng tôi phải nghỉ lại ven suối Nậm Xừ Lường. Bãi đất phẳng này vốn là nơi dừng chân của bạn bè trâu mà bà con người La Hủ thả trong rừng. Anh Lịch, chiến sĩ đồn biên phòng Pa Vệ Sử, người có “duyên” đã từng dẫn 3 đoàn đi đoạt được Pu Si mê Lung thì có đến 2 đoàn rời khỏi cuộc chơi giữa chừng mực chia sẻ, sau mỗi ngày chặng các con phố thêm dài, thêm không dễ dàng. Chặng tuyến phố của ngày thứ nhị là phải vượt lên dốc 3 tiếng. Năm ngoái có một đoàn “phượt” ở đô thị Đại dương Chí Minh cất công vượt 2.400km tới đồn biên phòng khiến cho giấy tờ đi Pu Say đắm Lung với khí thế rất hứng khởi. Họ đi hơn chục người, lúc đến “trống rong cờ mở”. Thế mà lần thứ nhất họ vượt được chặng thứ nhất là dốc Im Ngựa dứt là quay về. Đoàn này được cái có ý chí hơn người vì đầu năm 2006, họ quay về đồn một lần nữa với cố gắng chinh phục bằng được Pu Đắm đuối Lung. Quả là lần hai, họ có tân tiến hơn là vượt qua được 2 đêm ở rừng. Đến sáng ngày thứ 3, trong đoàn ai cũng mệt bở hơi tai vì phải vượt qua quá đa dạng dốc núi. Trong khi đó, chặng tuyến phố phía trước còn quá dài. Lực bất tòng tâm, họ một lần nữa lại lỡ hẹn với Pu Si Lung. Cả đoàn trở lại. Về đến đồn biên phòng, họ lại “hẹn” sẽ quay trở lại, quyết leo cho kì được Pu Đắm say Lung. Tinh thần của đoàn “phượt” thủ này quả là đáng ghi nhận.
Câu chuyện của chiến sĩ Lịch làm cho công chúng trong đoàn cũng có phần nghiêng ngả. Ngẩng mặt nhìn lên hướng Tây Bắc, đỉnh núi Pu Say đắm Lung vẫn sừng sững giữa đất trời. Cả vạn năm nay nó vẫn ngạo nghễ nơi biên ải, vậy mà để được đứng trên đỉnh núi đó mà hét lên một tiếng cho thỏa cõi lòng quả là không dễ chơi. Cũng theo anh Lịch, phổ biến đoàn “phượt” khác đã và tới đất này, đến giờ cũng chỉ có 2 đoàn được vinh dự đặt chân lên đỉnh. Ngay bạn dạng thân trong các đoàn đến được Pu Say đắm Lung, thành viên trong đoàn cũng rơi rụng dần.
| Tuyến đường đến Pu Say đắm Lung đã khiến 8/10 đoàn rời khỏi cuộc chơi giữa chừng vì hành trình này quá gian nan và vất vả. |
Nối lo sợ và những gian khổ, gian nan khi phải đối mặt trong việc leo Pu Si Lung cũng khiến cho bản thân mỗi người trong đoàn tranh đấu, giằng xé tâm tư. Ai cũng phân vân với nhị cách thức đi tiếp hay quay đi về. Đi tiếp sẽ là một cuộc hành xác, rời khỏi cuộc chơi sẽ là một nỗi bi thương vô hạn về bạn dạng thân. Một ngày, một đêm ở rừng đã khiến cho phổ thông người “ăn không ngon, ngủ không yên ổn”. Chặng các con phố phía trước là quá dài và quá gian truân. Anh Nguyễn Văn Tầm thường (SN 1988, người Nam Định), người đã 3 lần leo Fansipan, đoạt được Pu Ta Leng (cao thứ nhì vn với 3096m), leo Bạch Mộc Nương Tử (cao trên 3000m) trở về trong ngày, vượt Tây Côn Lĩnh như đi dạo. Thành tựu đáng nể này của Bình thường, chẳng phải “phượt” thủ nào cũng có được, ấy vậy mà trong lần tới với Pu Đắm đuối Lung này anh cũng tỏ ra e dè. Sức trai trẻ có thừa, nhưng chặng leo núi lần này khó và nghiêm trọng hơn nhiều lần so với trước. Tầm thường chia sẻ, tuyến phố tới Pu Si mê Lung quá dài và quá đa dạng dốc. Dốc lên, dốc xuống khiến người đi cảm thấy nản. Càng đi càng thấy xa. Phiên bản thân tôi cũng không tiên liệu hết được, lần này tôi lại gặp mặt nhiều gian khổ đến thế.
“Thần dược” mâm xôi
Núi cao thì mặc núi cao, bao gian truân ngày trước tiên đã trải qua không làm cho đoàn chúng tôi nản chí. Đại chúng còn động viên nhau, quyết không để đội viên Lịch muối mặt khi phải dẫn một đoàn nữa đi về “trắng tay”. Ba lô, tay nải, chúng tôi lại động viên nhau vượt dốc 3 tiếng. Con dốc này dài nhất và cũng không dễ dàng nhất trong hành trình đoạt được Pu Say đắm Lung. Trảng cỏ gianh phủ bí mật lối mòn, những bông trắng phơ phất, đong đưa trong gió như tạo niềm cảm hứng cho đại chúng trong đoàn tiến lên. Dù đã thuê cư dân gùi đồ, nhưng mỗi thành viên trong đoàn vẫn phải chịu nghĩa vụ cõng sau lưng 12kg đồ đoàn nữa. So với con dốc Im Ngựa hôm trước, dốc 3 tiếng cứ dựng đứng như chiếc thang bắc lên trời. Sau 30 phút cố lết dần dần, mồm, mũi, tai thi nhau thở. Lồng ngực như bị bạn nào ép mạnh như muốn vỡ lẽ tung. Khắp người mồ hôi nhễ nhại như tắm, cái nắng gắt buổi ban sáng càng khiến cho người leo núi thêm khó tính.
| Vượt dốc 3 tiếng quả là cuộc thử lửa ý chí của những ai có máu di dịch muốn chinh phục Pu Đắm đuối Lung |
Qua mỗi khúc cua, độ cao của núi lại được nâng lên một nấc cao khác. Ngước mặt nhìn con dốc mà mắt hoa. Hơi thở mỗi lúc một nặng, một nhọc. Đi được 100m, chúng tôi lại phải đứng nghỉ để lấy lại nhịp thở. Rất may trong đoàn có anh Dư Khánh Kiên, người Sán Dìu, hiện đang làm phóng viên báo Lai Châu lại biết phổ biến về các loại cây rừng. Dọc lối mòn mà chúng tôi leo có phần nhiều cây mâm xôi. Anh Kiên đã lựa những ngọn mập, dài khoảng 40cm và cắt từng ngọn rồi bóc lớp vỏ phía ngoài, giữ lại cái nõn đưa cho chúng tôi ăn. Kiên bảo: “Nó là thần dược cho người leo núi đấy”. Mọi người đứng trên dốc mà tim đập thình thịch như trống dồn. Người nào cũng tưởng Kiên nói khích lệ, dù rất mệt, nhưng bạn nào cũng cầm một đoạn cây mâm xôi nhâm nhi. Cây mâm xôi có vị chua, mát và đặc biệt hầu hết nước. Khi thân cây mâm xôi đã trôi qua cuống họng rồi chui tọt tham gia bụng, người ăn có cảm giác rất sảng khoái. Ăn một rồi lại muốn ăn nhị. Chỉ sau một phút nhắm nháp thứ cây “thần dược” này làm bao mỏi mệt của chặng trục đường vừa mới đây tan biến. Tiếng nói, tiếng cười trong đoàn lại trở lên rộn ràng, nhịp thở của dân chúng đã được điều hòa, làm cho con dốc 3 tiếng này không còn là một chướng ngại.
| Mỗi bước tiến lên phía trước là bầu trời biên cương rộng mở. |
Dù đã được cây “thần dược” cung cấp nhưng càng leo lên cao, người leo núi càng mất sức. Số nước mang theo cứ vơi dân. Lối mòn như chuột chạy sau trận mưa đêm nó trở lên trơn tru trượt. Đội viên Lịch vốn là người có kinh nghiệm đi rừng nhiều năm đã phải nhắn gửi công chúng phải vô cùng chú ý. Lối mòn bị cỏ gianh, cây mắc cỡ phủ rất dị. Chân, tay, mặt, cổ đều bị thứ cỏ sắc này hành hạ không thương nuối tiếc. Mồ hôi chảy ra như tắm, cái nắng gắt mưa nơi sơn cước oi nồng như tăng nỗi hành hạ khách bộ hành. Con dốc này quả là đáng sợ. Cư dân đi hết 3 tiếng, chứ đoàn “phượt” chúng tôi đi mất nửa ngày trời.
| Cây mâm xôi đã giúp đoàn chúng tôi vượt được dốc 3 tiếng. |
Giữa trưa, mặt trời đứng bóng, cả khu rừng như kết thúc thở. Giữa thinh không tiếng chim hót véo von, tràn ngập sức sống. Núi rừng ngàn vạn năm nay vẫn vậy. Duy chỉ có đoàn người cứ lầm lũi, lầm lũi, cố lết từng bước. Trong đầu chúng tôi khi đó chỉ nghĩ là, bản thân mình cố một bước sẽ tiến dần tới đỉnh Pu Say đắm Lung một bước. Ai cũng phải tranh đấu lối suy nghĩ rất mạnh mới không rời khỏi cuộc chơi giữa hạn độ.
Mỏi mệt đeo đẳng, tinh thần có lúc xuống trầm trọng, tất nhiên càng lên cao, khách bộ hành lại có dịp ngắm lại chặng tuyến phố chính mình vừa vượt lên. Ngọn gió mát lành từ thung lũng tràn qua khiến cho rừng lau trắng phơi đầu bạc đung đưa, dịu dàng, êm đềm như tiếng ru “ầu ơ” của mẹ. Bầu trời mỗi lúc một rộng thành lập. Áng mây trắng lờ lững trôi trên nền trời trong xanh và sâu thăm thẳm đẹp tựa chốn bồng lai tiên giới. Cái cảm giác đứng trên đỉnh núi cao, phóng tầm mắt nhìn các đỉnh núi chạy dài nối nhau không ngừng thật là sảng khoái và pha chút kiêu hãnh. Nó như là động lực để tiếp sức cho những kẻ thích di dịch vượt lên chặng trục đường gian khó. Ví như như những người leo núi không có tâm hồn bay bổng, thả hồn bản thân mình hòa với thiên nhiên để mà cảm thu được cái hay, cái đẹp của đất trời thì khó khăn lòng mà vượt qua được cái dốc 3 tiếng này.
| Chốc lát nghỉ ngơi cực kì thú vị trên đường vượt dốc. |
Và hành trình leo Pu Đắm đuối Lung phía trước vẫn hàm chứa những cũng bậc xúc cảm cực kì đặc biệt. Nó khiến người đoạt được như được đền đáp xứng đáng.
| Quá mệt rồi phải cầu đến Thần, Phật trợ sức để leo dốc tiếp. |
| Bầu trời biên cương trong xanh và sâu thăm thẳm. Mầu xanh của hy vọng như là nguồn khích lệ nâng bước chân người leo núi. |
| Núi non trùng trùng, điệp điệp thu tham gia tầm mắt. |
| Đèo cao thì mặc đèo cao, trèo lên tới đỉnh, ta cao hơn đèo. |
| Cảm giác tuyệt vời khi đoàn vượt lên dốc 3 tiếng |
| Cảm xúc vỡ òa khi chinh phục chặng đường khó khăn nhất khi leo núi Pu Đắm say Lung. |
Xuân Tuấn
Có thể bạn quan tâm: váy ngủ gợi cảm đà nẵng
0 nhận xét:
Đăng nhận xét