Nhạc sĩ Trằn Quế Sơn: Quê nhà là ân nghĩa da diết!

Trở về. Tưởng như dừng cuộc dạo chơi cùng âm nhạc. Nhưng È Quế Sơn nói, anh vẫn làm cho nhạc đó thôi, vẫn gắn bó cùng âm nhạc, bằng mọi hình thức. Quãng im trong showbiz, là để nhìn ngắm mình, giữ mình đừng trôi theo cuộc đổi dời gang tấc của hoạt động mua bán giải trí mới.

 

1. Bạn bè vẫn hay đùa, vì Trần Quế Sơn “quê mùa”, nên mới không bấu víu nổi thành phố. Về quê, vẫn phải mải miết theo cuộc mưu sinh. Và dĩ nhiên, tiếng tăm cũng phải tiến công đổi bằng những lần ngồi im lặng nhìn những triền sông nắng dọi, những đồi sim trái chín, giữa lưng chừng non xanh… Đoạn đường Đồng Mít quê nhà, cánh đồng nếp, cây chè vối vẫn ươm xanh nơi núi Quế khô cằn, cứ vậy tự nhiên đi vào nhạc, vào những suy tư dành cho thứ ơn nghĩa da diết, mang tên Quê Nhà.

Trằn Quế Sơn, sinh năm 1972, quê nhà dưới chân núi Hòn Tàu (Quế Hiệp, Quế Sơn), tốt nghiệp nhạc viện TP.Hồ Chí Minh, hội viên Hội Nhạc sĩ vietnam. Trần Quế Sơn đã phát triển 6 album: Saigon Twist, Vì anh đấy thôi, Thôn nữ, Một thời dấu yêu, Cõng mẹ đi chơi, Tình ca Quảng Nam… Những thành quả được phổ quát người mến mộ nhân thức tới: Tre vietnam, Khi một bản thân mình, Tình quê, Cõng mẹ đi chơi, Yêu cái thắm thiết, Em gái quê mình, Tổ khúc giao hưởng Sông Thu. Anh còn là nhạc sĩ hòa âm phối khí, ca sĩ giọng baritone nam trung trữ tình.

Hơn 5 năm trở về quê xứ Quảng - Đà, trong khoảng một nhạc sĩ trẻ triển vọng của nền nhạc Việt, Trần Quế Sơn, hiện giờ, đã kịp là một “chàng trai với màu tóc khác”. Dung mạo đã thôi phảng phất nét sành điệu tân thời của tỉnh thành. Ưu tư cũng đã trầm lắng bởi những lao xao chuyện nhà chuyện quê, chuyện đời được mất của mỗi người thân thiết. Những nốt nhạc, bởi vậy mà cũng lựa chọn cho mình quãng im, là những lời tự sự trong khoảng cố thị xã, là âm giai của đứa con xiêu dạt đã trở về nương náu quê hương. Và chọn lựa đi cho bản thân một đoạn đường khác, không khốc liệt như thời của “Cõng mẹ đi chơi”, không đa mang dựng nên tuổi tên của thời “Thôn nữ”, càng không muốn bản thân mình đổ vào vòng xoáy của thời “Làn sóng xanh”… Sơn, bây giờ, lựa chọn mặn nồng ấm lạnh với những vùng đất còn xa lạ trong cuộc trải nghiệm của nghệ thuật, âm thanh. Chọn đắm đuối mối duyên đã khởi từ những ngày đầu của “về đây thăm Quảng Nam, trong lòng tôi nghe xôn xao…”. Nghĩa là đã ruột thịt một cư dân Quảng Nam sống trên đất Đà Nẵng, tự dọn dẹp cho mình một căn nhà, tách bạch nhưng vẫn không quá xa con phố Tourane xưa, để mỗi ngày không khỏi chạnh lòng vì tiếc cái hương xưa thị trấn thị. Và, cũng đã im ắng thân thuộc với mỗi chiều cuối tuần dong xe về quê mẹ Quế Sơn…
 

Khi ba mẹ còn, tôi ở Quảng Nam - Đà Nẵng; nhưng mai kia ba mẹ mất đi, chưa nhân thức tôi đi đâu, có nhẽ sẽ đi tới phổ quát vùng đất lạ trên quả đât để xem có gì hay ho bằng quê bản thân mình không, rồi lại sẽ quay về Quảng Nam tìm một ngọn đồi con suối nào đó trồng rau tinh khiết và chăn bò cho vui”.

(Trằn Quế Sơn)

2. Cuộc “trở về mái ấm xưa”, yên ổn im ngắm nhìn những gương mặt khát khao thương qua bao nắng mưa è cổ thế, nghe hàng chuỗi âm thanh của cuộc thế, mới nhận ra rằng chỉ có nhân tố duy nhất có thể xé hồn bản thân, chính là tình thân, là quê xứ… Cũng là chốn để mà nương náu, mà an im, mà than thở, mà bay bổng với những giấc mơ. Và để mà thành thật, với bản thân và cả thế cuộc. Quê hương, chính là bếp lửa nhiệt liệt rét mướt luôn đón đợi anh về, dẫu anh có đi tậu bao lăm hương sắc lạ của cuộc đời. Khi gặp gỡ Sơn vào những ngày chính anh, hay chính tỉnh thành đã xong xuôi bỏ nhau, tôi mới nghiệm ra rằng, người càng đi xa, càng ủ ấp ấp thèm khát quay về duyên cớ. Bởi, quy luật của muôn thuở, ra đi là để trở về. Như ngọn núi cao, liệt kê xa mới thấy hết sự to con của nó, và vì vậy, càng muốn được hồi cố. Quê hương, chính như ngọn núi cao ấy. Và những câu chuyện hay dở trong khoảng miệng cõi trần, Sơn nói, anh không chọn lựa đặt tâm tưởng chính mình vào đó. Trở về, vì cuộc sống này, sự tĩnh tại này, hợp với anh hơn. Cuộc thế ngắn chẳng tày gang, sao lại lựa chọn cho mình những u minh khổ đau tận cùng, những đua chen ghen tuông hiềm ganh ghét? Sao không gom nhặt lại những thích hợp âm tươi tắn để thoa dịu những vết lấm lem mà đời người đôi lần chạm chán phải?

“Bùi Giáng đã gợi cho tôi suy ngẫm biết bao yếu tố về cõi người ta, về sự trùng ngộ, ly biệt; về cuộc ở, cuộc đi; về cái có và không có; và về hương sắc mỏng manh của đời… Những bài thơ thần kì thay, tôi cứ đọc như hát, hát như ngâm, ngâm như nhớ tiếc nuối sao ông không ở lại yêu nai lưng gian mãi mãi” - Sơn nói. Và anh như rơi tham gia mạch liên tưởng: “Hỏi rằng đứa ở quê đâu/ Thưa rằng tôi ở rất lâu quê nhà. Miền quê thực thụ của chúng ta là đâu? Có phải Sài Gòn? Duy Xuyên? Thu Bồn? Lục tỉnh giấc? Tôi đột nhìn lại chỗ thực hư tôi đang ngồi, chỗ quen thói tôi đang nằm, chỗ rác rưởi nghèo khổ tôi túm tụm; chỗ châu chấu chuồn chuồn bươm bướm đang đùa vui. Và bây giờ, tôi đang ngồi đây ngó trời xanh, tôi đang hát ca lòng tôi trong điệu chào nguyên xuân” .

3. Vài sợi tóc nhạt màu trong những ngày xám chì không nhận ra nắng, dễ khiến người ta cảm thông, hơn là soi mói. È Quế Sơn, ban đầu nhân thức nhau, tôi vẫn tưởng tượng anh “ngông”, vì đã cược cả cái gia tài âm nhạc của chính mình khi ấy, để chơi một cuộc lớn, chọn một dốc cao - hay cũng chính là một “hố thẳm” - để vượt qua, hầu “sang bờ bên kia”, đó là phổ thơ Bùi Giáng. Dẫu thất bại khi tung ra hoạt động mua bán, vẫn một lần cảm kích anh, vì nhân loại này đã dám liều đến cùng với cái ái tình tới lụy người. Và, trong những buổi cằn khô đời chính mình, anh sẽ nhoẻn cười khi nhớ lại cái thuở đắm say mê ấy. Dẫu những cú va chạm gây ra ít đa dạng thương tổn, thì anh vẫn hằng cảm ơn cuộc thế này đã cho bản thân một lần được khóc cười với ái tình đã lặm sâu thuở ốm. Cái thứ ngông nghênh mà nhiều người đi con đường phẳng lặng khao khát.

Và hiện thời, dẫu đã lựa chọn một vùng ít khấp khểnh, lựa chọn sự an toàn trong khoảng những cuộc truyền dạy thanh nhạc, chọn “sống” bằng những hội hè âm thanh, thì vẫn tồn tại, một È cổ Quế Sơn lãng mạn, một È cổ Quế Sơn dễ lung lay với những cảm xúc quê nhà, với tràng hơi dài tiếng gọi “Mẹ ơi”…

Anh an yên ổn với cuộc lựa chọn này, để chúng tôi đôi lần thấy anh thật gần gũi, khi trông thấy số quen, và câu nói trước tiên: “Anh đang ở đây nè, rứa em ở đâu? Gặp mặt café hỉ?”. Và chốc nữa, một cái nheo mắt rất nhân từ, sẽ ngồi lặng thinh để nghe anh tỏ bày về đất quê hương… Trằn Quế Sơn, phổ thông người nói anh, trong khoảng cuộc đi về của chừng 5 năm trước, đã thôi không còn một Quế Sơn - nhạc sĩ của Tre, của Cõng mẹ đi chơi nữa… Cũng như, đời sống đã bắt đầu tham gia một cuộc chạy khác, và âm nhạc nhường nhịn như cũng vơi đi những khúc khuỷu đêm hôm, những dấu nhấn nhá điệu đàng hay mềm mại quê xứ. Họ, những người quan sát anh, vẫn luôn nhìn anh bằng cái thuở “đình đám” trong âm nhạc nhưng vẫn ở trọ trong một con hẻm Sài Gòn, tối đi hát phòng trà, sáng về ngồi thâu âm bài mới. Vậy đó… Người ta dễ dầu thông cảm cho một nghệ sĩ có điều kiện kinh tế eo hẹp, nhưng lại khó thứ tha khi biết anh đi làm kinh tế từ nghệ thuật. Sơn nói, anh vẫn sáng tác đó, và vẫn đang cố để đi mua một tứ khác, trong khoảng sau ngày cơn đau chia ly mất thân phụ lặng lẽ xuôi vào đáy lòng. Và anh lặng im. Nhưng từ sâu thẳm của lặng yên ổn, vẫn cứ mong những thời khắc, khoảng không tĩnh tại này tích góp sự sẵn sàng cho một cuộc chơi khác, lôi cuốn hơn, lồi lõm hơn. Nó, cam đoan, ko phải trong cái vùng bình an để nhắm mắt nhắm mũi kéo dài một cuộc vui đã cũ, của cái quá khứ lấp lánh tụng xưng…

Cuộc trà đã phai màu. Ngoài kia, tàn cây cô quạnh lặng thinh…

SONG ANH - TRÂM ANH

.


Có thể bạn quan tâm: váy ngủ lụa satin
Share on Google Plus
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét