Thú vui hiền khô, toát lên vẻ dịu dàng của chị Ngô Thị Vạn (SN 1973) ở con phường bé bỏng của đô thị Hương Canh, thị xã Bình Xuyên, tỉnh Vĩnh Phúc, càng tuyệt vời khi cậu đại trượng phu 11 tuổi xẻn lẻn sà tham gia lòng để được mẹ âu yếm. Chị kể về chồng: “Anh ấy đi theo công trình, nên cuối tuần mới về với mẹ con em, nhưng ngày nào anh ấy cũng laptop về hỏi thăm thê thiếp con rồi hẹn ngày về…”.
| Chị Vạn (trái) trải lòng với người thiếu nữ từng là chủ nhà tạm bợ lánh, cứu giúp mẹ con chị rộng rãi đêm trước đó |
Một tuần là khoảng thời điểm không quá dài đối với một công tác phải xa mái ấm, nhưng với mẹ con chị Vạn, thì khoảng cách ấy nhịn nhường như đã đủ để nỗi nhớ cứ bung ra, đầy vơi.
Chị cười: “Có lẽ sau quãng thời gian chông gai liên tục, cứ ngỡ bà xã chồng, con trẻ trong nhà sắp li tán nhau, giờ hàn gắn lại được, nên hoàng hậu chồng em mới cảm thấy ước mơ được gần nhau, trân trọng những phút chốc ở bên nhau”.
Chồng chị, anh Nai lưng Kiên, chạm mặt chị Vạn trong những lần cùng đi làm thuê các công trình. Anh Kiên làm thợ xây, còn chị là thợ phụ hồ. Sau ngày cưới, anh vẫn tiếp tục làm cho các nhà cửa, xa nhà thường xuyên. Chị Vạn có bầu và sinh con bé bỏng nên không đi làm cùng nơi với anh, mà kiếm được những việc làm công như gánh gạch, cấy gặt, trồng rau hoặc kiếm được nấu bếp cho đội ngũ thợ ở công trình nhỏ dại hơn gần nhà.
| Mô hình nhà tạm thời lánh không chỉ cứu chị Vạn khi bị chồng bạo hành, mà còn là sợi dây nối lại êm ấm cho hậu phi chồng chị. |
Thời điểm xa nhau đột trở thành thử thách với hoàng hậu chồng chị. Không hiểu vì đâu, hay sau một số câu trêu đùa của những người khiến cùng, thốt nhiên mỗi lần về nhà nhắm nhía người thê thiếp “gái một con”, anh Kiên không mừng, mà mở đầu tra hỏi, làu bàu, nghi kị phi tần, hay nói bóng nói gió chuyện chị có phải lòng khách hàng nào không?
Thấy chị không giận dữ, anh càng đâm ra nghi ngại, ganh tuông mù quáng hơn. Chị lại vốn hiền hậu, nên cứ “nín nhịn” chồng cho dứt chuyện. Càng được đà, anh càng nổi khùng hơn, vay rượu để có thể mạt sát phi tần về tội “lăng loàn”.
Ấm ức, chị Vạn chỉ nhân thức khóc mỗi khi chồng “đổ tội vô cớ vào đầu”. Sự mặn nồng của hậu phi chồng chị cũng thưa dần với sự ức dè bỉu dồn nén trong mỗi người. Đỉnh điểm của sự ức chế ấy đã đẩy chị tới những chống cự, rồi phi tần chồng xung đột nhiên rồi sau đó, chị phải chịu cảnh bị chồng bạo lực. Ban sơ là những cái bạt tai, sau là đấm đá thẳng tham gia mặt, tham gia người. Những trận bạo hành cứ thế dày hơn, mạnh hơn. Đa dạng đêm nghe tiếng bước chân của chồng về đến cổng, mẹ con chị nơm nớp ấp ôm nhau rồi bỏ chạy khi thấy anh vung tay, vung chân về phía chị.
Nỗi đau tím bầm tay chân, mặt mày cùng nỗi đau buồn tình cảm vợ chồng cứ thế nứt rạn.
Khi nhân thức cảnh ngộ của chị Vạn, chị em ở Chi Hội thiếu phụ đã đến hỏi thăm, san sớt, khuyên giải giúp thê thiếp chồng chị ngồi lại cùng nhau để giải tỏa, khắc phục vấn đề. Tham gia những đêm bị chồng đuổi đánh, chị Vạn ôm ấp con chạy tới điểm tị nạn của Hội Thiếu phụ để tạm bợ trú chân. Sau mỗi lần đó, người chồng đã ngay ngay tức thì bị công an địa viên địa phương xử lý, mời lên hội sở làm cho việc, cảnh cáo, yêu cầu chắc chắn không đánh bà xã, còn cán bộ Hội lại tới nhà mua anh khuyên giải, phân tích yếu tố hơn, lẽ phải.
Dường như đó, Hội LHPN đô thị còn hỗ trợ chị vay vốn để đầu cơ tham gia chăn nuôi lợn, phát triển kinh tế mái nhà.
Phải qua phổ quát lần tuyên truyền về hành vi sai lầm, vi phạm Luật phòng, chống BLGĐ, thấy các đoàn thể vào cuộc rất thân mật, gần gụi giúp hiền thê chồng chính mình bình ổn mái ấm, anh Kiên đã nắm bắt được hành vi của chính mình, anh đoạn tuyệt với rượu, siêng năng đi làm cho, tình yêu thương bà xã con dần quay về với anh.
K.L
Có thể bạn quan tâm: váy ngủ gợi cảm giá rẻ tphcm
0 nhận xét:
Đăng nhận xét