Cậu ốm bị cả làng hắt hủi vì làn da hóa đá

Mehendi Hassan, 8 tuổi, tới trong khoảng làng Dona Raninagar, huyện Naogaon, phía bắc Bangladesh được hình thành khỏe mạnh như bao đứa trẻ khác. Đương nhiên, khi được 12 ngày tuổi, chân em mở đầu sinh ra những nốt phát ban đỏ. Cho rằng con chỉ bị muỗi cắn, nên thân phụ em, anh Abul Kalam Azad, một tài xế xe vận chuyển và mẹ em, chị Jahanara Begum, một nhân công tại lò gạch, đã không đưa con đi thăm khám.

Và chỉ 3 tháng sau, thảm kịch đã xảy đến. Những nốt phát ban đỏ khởi đầu lan từ gót chân lên khắp bụng, ngực, lưng và tay, sau đó dần trở thành cứng lại, chia thành các lớp vảy dày và cứng như đá. Chúng khiến Hasan luôn gian nan trong việc chuyển di, mặc áo quần vì mỗi lần chạm vào em đều rất buồn bã.

Không chỉ dừng lại ở đó, dị tật này còn khiến cho em bị làng xóm, thậm chí ngay cả bà nội quay lưng. Không bạn nào xúc tiếp, không khách hàng nào chơi cùng, không được tới trường, Hassan phải chịu cảnh sống lầm lũi suốt 8 năm qua và luôn bị coi là kẻ hạ đẳng.

be-trai-bong-hoa-da-tung-ngay.jpg
 Nhỏ tuổi Mehendi Hassan và căn bệnh quái bất lương.

Mẹ của em, chị Jahanara ngùi ngùi san sẻ: “Những  con trẻ khác ghét cay ghét đắng thằng nhỏ xíu. Đại chúng luôn nói rằng thằng nhỏ tuổi dơ dáy vì kiểu dáng của tí hon. 8 năm qua, thằng nhỏ dại luôn phải ở trong nhà vì bất kỳ khi nào ra ngoài, dân làng đều tỏ ra sợ hãi và nói những nhân tố tồi tệ với nhỏ dại. Thằng nhỏ nhắn thường khóc vì cực khổ và cả vì buồn bã”.

Không cầm được nước mắt, chị Jahanara giãi bày: “Tôi đã từng xin cho nhỏ nhắn đi học nhưng khi đến trường nhỏ đã bị những đứa trẻ khác tấn công. Một hôm, khi trở về nhà trong khoảng trường, tí hon đã khóc và nói với tôi rằng bé bị tấn công trong những nơi công cộng. Sau đó, tôi đã tới trường và đòi hỏi thầy giáo để ý hơn và không để người nào tấn công gầy nhưng các giáo viên lại nói rằng họ chẳng thể kỷ luật những đứa trẻ khác và rằng sự hiện diện của con tôi đã làm cho ảnh hưởng đến việc học của những đứa trẻ khác. Thậm chí, chính các giáo viên cũng giữ khoảng phương pháp khi rỉ tai với con tôi, họ cũng không cho bé dại ăn hay chơi cùng với những đứa trẻ khác vì vậy gầy không có bằng hữu và không thể ra ngoài. Thằng nhỏ xíu đã khóc tất cả và luôn tự hỏi vì sao bản thân mình lại phải đau đớn thế này. Lúc đó, tôi chỉ nhân thức nói với con rằng thánh Allah đã khiến cho con khác biệt và với ý chí của mình, con vẫn sẽ có thể học tập và sống một cuộc sống mạnh mẽ phổ biến”.

Trước hiện trạng bệnh lý nguy hiểm của nam nhi, phụ thân mẹ Hassan đã đưa em tới khám ở toàn bộ các chưng sĩ địa phương không giống nhau, nhưng đến nay, mọi nỗ lực chỉ là con số không. Hồ hết chưng sĩ từng thăm khám cho Hassan đều cho biết trường phù hợp bệnh tình của em rất hiểm nguy nhưng họ không cam đoan về tình trạng và nguồn gốc.

Tiến sĩ Mohammad Emdadul Haque, chuyên gia khoa nhi, cho biết: “Cậu gầy ấy là một bệnh nhân bị bận bịu bệnh da cực kì thảng hoặc chạm chán. Thật khó để nói đúng đắn rằng cậu bé bị bận bịu bệnh gì”.

Thuyệt vọng và hết sạch chi tiêu, cha mẹ Hassan đã không còn đưa nhỏ dại đi khám trong khoảng năm rồi.  

be-trai-bong-hoa-da-tung-ngay-1.jpg
 Mái ấm Hassan đã hết sạch tài chính và chẳng thể tiếp tục chữa trị cho em.

“Chẳng có bác sĩ nào chẩn đoán được bệnh của con trai tôi. Họ đều nói rằng thằng nhỏ bận bịu phải một căn bệnh da hiếm gặp gỡ nhưng chẳng khách hàng nào có thể cứu chữa. Tôi không còn tiền nữa rồi. Tôi chỉ có thể nhận ít tiền từ việc tài xế và tôi đã bỏ ra hết cho việc nhân tố trị cho thằng bé xíu. Bất kỳ khi nào tôi có thể dành dụm được ít thôi, dù chỉ là 10 pound, tôi cũng đưa thằng nhỏ tới bác bỏ sĩ. Nhưng cuối cùng, thì đầy đủ tiền dành dụm và doanh thu của tôi đều đã hết sạch mà thuốc chữa thì vẫn chưa có. Quá bế tắc, tôi đã dừng việc đưa thằng bé dại đi khám bác sĩ. Từ năm rồi đến nay, thằng bé nhỏ chưa được thăm khám lần nào”, phụ thân Hasan, anh Abul Kalam Azad trải lòng.

Trước hoàn cảnh khó khăn của mái nhà, chị Jahanara chỉ còn nhân thức cầu xin sự giúp sức trong khoảng chính phủ: “Tôi cầu xin chính phủ hãy giúp chúng tôi tậu chưng sĩ điều trị cho đàn ông của chứng tôi, để ốm có thể sống như một người phổ biến. Tôi đã đương đầu hồ hết để nuôi lớn nhỏ bé. Nhưng công chúng đều ghét thằng nhỏ, không khách hàng nào muốn trông thấy hay ăn trước mặt tí hon, ngay cả mẹ chồng của tôi cũng vậy. Tôi cầu xin chính phủ hãy giúp con tôi. Thấy con gian khổ như thế này, thực tôi chẳng thể chịu nổi”.

Trà Li
mirror.co.uk


Có thể bạn quan tâm: váy ngủ gợi cảm giá rẻ tphcm
Share on Google Plus
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét