Kỷ niệm 110 năm ngày sinh Tổng Bí thơ Trường Chinh (9/2/1907 - 9/2/2017), Thanh nữ vn mời bạn đọc cùng nhớ lại những kỷ niệm gần cận, thân thương giữa ông và người phi tần đồng cam cộng khổ của chính mình.
Tổng Bí thơ Trường Chinh tên thật là Đặng Xuân Khu, sinh ngày 9/2/1907 ở làng Hành Thiện, phố Xuân Hồng, huyện Xuân Trường, tỉnh Nam Định. Làng Hành Thiện từ xưa tới nay vẫn nổi tiếng là mảnh đất địa linh nhân tài, nơi hình thành phổ biến thiên tài kiệt xuất của nước nhà. Cha ông là cụ Đặng Xuân Viện, một nhà Nho có tinh thần yêu nước nhưng không gặp mặt thời, chạm mặt thế.
| Cố Tổng Bí thơ Trường Chinh từng 3 lần đảm nhiệm cương vị Tổng bí thơ của Đảng dưới 3 tên gọi không giống nhau: Đảng Cộng sản Đông Dương (1941), Đảng Công phu Việt Nam (1952) và Đảng Cộng sản Việt Nam (1986) |
Cố Tổng Bí thơ Trường Chinh lập mái nhà với bà Nguyễn Thị Minh (sinh năm 1912), người cùng làng Hành Thiện, là con gái nhà họ Nguyễn, một dòng họ lớn trong làng. Ngày đó, bà là con gái một gia đình có thế gia, giàu sang, còn ông cũng là con của dòng tộc Đặng có uy tín trong vùng. Tham gia năm bà Minh 5 tuổi, mái ấm nhì bên đã đính ước, hứa hẹn khiến thông gia với nhau. Tới năm ông 22 tuổi còn bà 17 tuổi, hai người chính thức nên bà xã nên chồng.
Tuy lấy nhau qua sự xếp đặt của mái ấm nhưng bà Nguyễn Thị Minh vẫn luôn tâm tình với con trẻ trong nhà rằng, cả thế cục bản thân, bà êm ấm, thoả nguyện với cuộc hôn nhân đó và bà luôn tin rằng, mối lương duyên của bà với ông là mối lương duyên được xếp đặt từ kiếp trước.
Năm 1930, ông được chỉ định tham gia Ban Tuyên truyền cũ rích động Trung ương của Đảng Cộng sản Đông Dương. Tới cuối năm ông bị địch bắt. Khi đó bà Nguyễn Thị Minh đang mang thai người con đầu lòng (cố GS Đặng Xuân Kỳ).
Khi người con trai đầu lòng mới được mấy tháng tuổi, bà đã đưa con vào nhà tù Hỏa Lò cho ông xem mặt. Bà đứng ngoài, còn ông đứng trong, không phải trông thấy mặt nhau. Muốn để cho ông nhân thức mặt con, bà đã đưa đàn ông qua cái lỗ châu mai chỉ rộng một vài gang tay để cho ông xem mặt. Lúc đó, tên quan Tây chứng kiến sự việc đã nói với ông rằng: Tao nhân thức mày nhiều năm kinh nghiệm giang, thông minh, vội vàng. Mày lại có vợ đẹp con xinh như thế này. Mày đi theo cách mạng khiến cho gì. Mày hãy nghe lời tao. Tao sẽ cho mày sang Pháp học, rồi trở về khiến việc cho nhà nước bảo hộ. Nghe những lời của tên quan Tây, ông ngay thức thì hét lên: Xuất sắc của tao là chiến đấu chống áp bức, bóc lột, phóng thích dân tộc. Tức giận trước sự chống cự của ông, tên quan Tây đã dùng cây gậy sắt tiến công tham gia đầu ông tóe máu, khiến cho ông chệnh choạng, suýt đánh rơi đứa con trên tay. Bà Minh chứng kiến cảnh đó ở ngoài cứ khóc mãi vì thương ông.
Vì không chấp thuận từ trần phục nên ngay sau đó, giặc đã tuyên phạt ông 12 năm tù khổ dịch và đưa lên nhà lao Sơn La. Khi đó nghĩ đến việc mình sống mái không nhân thức thế nào, cố Tổng Bí thư Trường Chinh đã nói với người hậu phi của bản thân: "Anh đi đợt này không nhân thức bao giờ về, cũng không nhân thức sống chết ra sao. Em về nhà, nỗ lực chú tâm con và tìm một người đại trượng phu khác để hai mẹ con nương tựa sau này". Khi nghe chồng nói thế, bà Nguyễn Thị Minh chỉ khóc và nói: "Em quyết một lòng một dạ chờ anh trở về”. Lúc nghe những lời son sắt đó từ người phi tần hiền hậu, cố Tổng Bí thơ Trường Chinh đã xúc động chẳng nói nên lời, ông chỉ biết nắm chặt tay bà và nhìn bà đầy mến thương và biết ơn.
| Cố Tổng Bí thư Trường Chinh trao đổi với đàn ông - cố GS Đặng Xuân Kỳ trong một chuyến đi thực tại. |
Những ngày chồng đi hoạt động cách mệnh, bà Nguyễn Thị Minh chỉ nhân thức lặng lẽ đứng sau ông, ủng hộ ông và cầu mong ông an ninh. Ngày đó, ở quê nhà Nam Định, bà vẫn có thói quen đứng dệt vải và ngóng trông ông đi về. Mỗi lần nhìn thấy dáng người không xa lạ của chồng thấp thoáng ở đầu ngõ, bà mừng vô cùng khi thấy ông bình an, vô sự. Nhưng mừng đó rồi lại lo. Bởi bà nắm bắt, ngay tương lai, ông lại tiếp diễn ra đi, dấn thân tham gia những nguy hiểm mà chính bà cũng không thể nghĩ đến nổi.
Ở khám đường Sơn La những năm đó, cố Tổng Bí thơ Trường Chinh vẫn tích cực gây dựng phong trào trong tù. Ông trở thành người chỉ huy phong trào của bạn bè phạm nhân tại nhà tù Sơn La. Chính vì vậy mà thực dân Pháp luôn nghi hoặc ông là một trong những chủ tịch phong trào cách mệnh. Tuy vậy nhưng đến năm 1936, trong cao trào dân tộc dân chủ, thực dân Pháp bắt buộc thả tù binh. Nghĩ là vai trò của ông là cần thiết nên nếu như những tù binh khác được bè cánh chúng đưa xe về tới tận Hòa Bình rồi mới tự đi về, thì riêng cố Tổng Bí thư Trường Chinh, chúng lại bắt ông đi cùng một bè gỗ xuôi sông Đà.
Thời đó, những xoáy nước trên con sông Đà hung dữ đã tiến công chìm biết bao bè gỗ, cướp đi bao mạng người. Chính bởi vậy, việc bắt ông đi trên bè gỗ để xuôi về Thủ đô là ý đồ độc ác của thực dân Pháp. Nhưng sau cùng ông đã trở về bến Long Biên an ninh rồi tiếp tục xuôi về Nam Định sum họp với mái ấm, cha mẹ, hoàng hậu con.
Ngày ông bị đi tù khổ sai, cậu nam nhi đầu lòng mới mấy bốn tuần tuổi, đến ngày ông về, con trai ông đã là 5, 6 tuổi. Lúc bước tham gia nhà, trông thấy có một cậu tí hon chạy nhảy ngoài sân, ông đã hỏi thân phụ chính mình: "Thưa thầy, con cái nhà ai đây ạ?". Lúc đó cha ông bật cười, nói: "Con của bay chứ bạn nào!".
Khi binh đao toàn quốc nổ ra, các cơ quan đầu não của chính phủ đều di chuyển lên Việt Bắc. Là nhân tố mái ấm binh cách, nên mái ấm cố Tổng Bí thơ Trường Chinh cũng phải sơ tán. Cha mẹ ông được đưa vào vùng hòa bình ở khu 4, còn vợ ông cùng nhì người con được đưa lên Việt Bắc. Những năm 04 tuần sống ở Việt Bắc tuy khó nhọc, gian truân nhưng là những năm 04 tuần thật sự vui vẻ của mái ấm ông bởi lúc đó cả nhà được sống cạnh nhau, được cùng nhau chia sớt mọi gian nan, ngọt bùi.
Biết ông bận bịu lo việc nước, bà đã biến thành hậu phương vững chãi phía sau, để mắt con cái vẹn tuyền để chồng có thể lặng lòng. Bà sinh người con trai út tham gia năm 1950 và đặt tên là Việt Bắc để kỉ niệm những năm bốn tuần sống ở chiến khu.
| Cố Tổng Bí thơ Trường Chinh và cháu nội Đặng Xuân Phương hồi nhỏ xíu. |
Sau năm 1954, trở về Thủ đô, mái nhà ông bà mới được sống chung trong một gia đình, được ăn tầm thường mâm cơm. Lúc này, bà thường nấu các món ông ưu thích cho chồng, rồi còn đi học y tá để về chăm bẵm sức khỏe cho ông…
Cố Tổng Bí thư Trường Chinh lúc nào cũng cảm động trước những sự hi sinh và tình cảm mà người thê thiếp đồng cam cộng khổ dành cho mình, cho nên, ông lúc nào cùng dành tình cảm mến thương, ân cần và rất mực dịu dàng với bà. Hiền thê chồng ông sống với nhau êm ấm đến tận ngày ông ra đi (30/9/1988).
| Ảnh ông chụp cùng đại gia đình trong một thời điểm sinh nhật. Đa dạng năm giữ cương vị lãnh đạo giang sơn, bận công tác, Tổng bí thư Trường Chinh ít có dịp về thăm quê. Trong một lần về thăm làng Hành Thiện, ông viết: "Tôi không năng về quê vì bận lo việc thông thường của cả nước. Tuy vậy, lòng tôi luôn kế bên bà con và dõi theo dần dần tiến của quê hương". |
Kiến thức/Dân chúng
Xem nhiều hơn: váy ngủ
0 nhận xét:
Đăng nhận xét